Những bức ảnh kỷ yếu kỳ công của nhiếp ảnh gia Kiên Nguyễn

Tra lại chiếc xe máy thì ở ngoài cổng bệnh viện có nhiều tiêng người nói lao xao, sau đó một thanh niên, hốt hải chạy vào, miệng lắp bắp:

– Thưa bác sĩ… có nạn nhân ạ.

–           Bị thế nào? – Đức Trung vản vừa Chụp ảnh sản phẩm  thử xe máy vừa hồi bằng một giọng lạnh nhạt.

–           Ô tô cán ạ.

–           Có sao không?

–           Nặng lắm. Có lẽ khó qua khỏi.

–           Thì cứ đưa vào phòng cấp cứu đã!

Nạn nhân là một đàn ông được đặt nằm trên một cái võng chụp ảnh món ăn  phủ một chiếc chăn đơn kín mít từ đầu đến chân nên không ai nhìn rõ mặt. Anh thanh niên ban nãy lại chạy ra cổng ghé vai khiêng võng. Đưa nạn nhân vào tới hành lang rồi, anh lại đến bên chỗ Đức Trung, rụt dè nói:

–           Nạn nhân là thế nào với anh?

–           Chả thế nào cả, – anh thanh niên bỗne lúng túng. — Cháu đang trên đường đến đây thì gặp người bị nạn, cháu phải giúp ạ.

–           Ra là người dưng với anh! – Đức Trung thản nhiên chụp ảnh gia đình  như không hề biết có bệnh nhân đang cần cấp cứu… I Vậy thì can chi mà anh phải xồn xồn lên thế?

–           Nhưng mà nạn nhân nguy kịch lắm!

Đó không phải là việc của anh! Vả lại, tôi còn phải cho người đi gọi bác sĩ trực chứ!

–           Thì chú cũng là bác sĩ! – anh thanh niên sốt ruột. – Cháu thấy mấy người cùng khiêng võng kia bảo thế.

You might also like …

Post Comment