Tra lại chiếc xe máy thì ở ngoài cổng bệnh viện có nhiều tiêng người nói lao xao, sau đó một thanh niên, hốt hải chạy vào, miệng lắp bắp:

– Thưa bác sĩ… có nạn nhân ạ.

–           Bị thế nào? – Đức Trung vản vừa Chụp ảnh sản phẩm  thử xe máy vừa hồi bằng một giọng lạnh nhạt.

–           Ô tô cán ạ.

–           Có sao không?

–           Nặng lắm. Có lẽ khó qua khỏi.

–           Thì cứ đưa vào phòng cấp cứu đã!

Nạn nhân là một đàn ông được đặt nằm trên một cái võng chụp ảnh món ăn  phủ một chiếc chăn đơn kín mít từ đầu đến chân nên không ai nhìn rõ mặt. Anh thanh niên ban nãy lại chạy ra cổng ghé vai khiêng võng. Đưa nạn nhân vào tới hành lang rồi, anh lại đến bên chỗ Đức Trung, rụt dè nói:

–           Nạn nhân là thế nào với anh?

–           Chả thế nào cả, – anh thanh niên bỗne lúng túng. — Cháu đang trên đường đến đây thì gặp người bị nạn, cháu phải giúp ạ.

–           Ra là người dưng với anh! – Đức Trung thản nhiên chụp ảnh gia đình  như không hề biết có bệnh nhân đang cần cấp cứu… I Vậy thì can chi mà anh phải xồn xồn lên thế?

–           Nhưng mà nạn nhân nguy kịch lắm!

Đó không phải là việc của anh! Vả lại, tôi còn phải cho người đi gọi bác sĩ trực chứ!

–           Thì chú cũng là bác sĩ! – anh thanh niên sốt ruột. – Cháu thấy mấy người cùng khiêng võng kia bảo thế.

Read More →
Replies: 0 / Share:

6

dần dần trở nên phai nhạt và cách biệt như trong một lá thư gần đây viết cho chị Tiết Hạnh đã trách khéo? Không, chị không muốn tin như vậy! Có lẽ vấn đề là ở lối sống, ở quan niệm sống giữa hai người… Điều này thì chị đã tự khám phá ra, có chăng chị không tiện nói thật.

Trước mặt Cao Phương lúc này là người bạn gái trong bộ váy  áo khá kiểu cách Chụp ảnh sự kiện  với đôi mồi đỏ chót, da mặt bự những phấn còn để ỉộ ra nét vụng về của một người chưa thạo cuộc chơi. Mùi nước hoa hảo hạng thoảng trong gió. Chiếc túi đen đeo lủng lẳng bên sườn chỉ tày quyển sách cốt để trang trí cho bà chủ hơn là một vật dụng thiết yếu. Tiết Hạnh của những năm chụp ảnh đám cưới  đổí mới đấy ư? Cao Phương cố gắng để khỏi tin vào mắt mình, nhưng sự thật cứ phơi bầy ra một cách quá trung thực, khiến chị tự dưng thấy mủi lòng khi nhìn lại bộ đồng phục giản dị và chiếc làn nhựa xách tay đã ngả màu của mình. Giá như   chụp ảnh ăn hỏi  ở thành phố người ta quăng vào sọt rác từ… năm ngoái rồi! Tội nghiệp Tiết Hạnh! Chị khẽ bật ỉên một tiếng kêu không rõ là thông cảm hay thương hại. Người nó lùn quá, phải xỏ đôi giày cao gót ngoại cỡ. Lúc đi thì đôi vai cứ so đến rụt cả cổ lại… Tuy vậy, không muốn để bạn bị thất vọng, chị vẫn lựa được đôi ba lời khen đúng chỗ và quả nhiên chị đã khiến Tiết Hạnh hí hửng ra mặt.

–           Cuộc đời đang xoay như cái chong chóng. Mình không tìm cách thích nghi với nó, nó sẽ đẩy

mình dạt lên vía hè! Đúng không, Cao Phương? – Tiết Hạnh vừa nói vừa lay lay vai bạn.

–           Thì mình với cậu đang đứng trên vỉa hè đấy thôi! – Cao Phương hùa vui theo câu nói của bạn, rồi đổi giọng. – Hỏi thật nhé: trông mình nhà quê lắm phải không?

–           Cách ăn mặc thì quả là có… hơi quê. Nhưng cái tấm thân ngà ngọe của cậu luôn luôn hiện đại! Luôn luôn gây chết người!

–           Thôi đi nỡm ạ!

–           Nghiêm túc đấy! Trong phòng ngủ của tớ vẫn ưeo tấm ảnh của cậu mặc bộ đồ tắm đứng trên bãi biển, thằng đàn ông nào đến cũng phải trầm trồ, lấm tắc, có

Read More →
Replies: 0 / Share:

Áo dài Tuyết Nhung đã trớ thành biểu tượng Chụp ảnh kỷ yếu của phái đẹp trên đất Hà Thành. Niềm vinh dự lớn lại đến với thời trang Tuyết Nhung, năm 1999 chị đã được chọn để may toàn bộ áo dài cho 37 hoa hậu thế giới sang Việt Nam. Họ rất vui mừng và phấn khới khi sang Việt Nam lại được nhận món quà đầu tiên của thời trang Tuyết Nhung. Đặc biệt tà áo dài nhung màu tím khiến cô hoa hậu xuyên lục địa cảm động khổng nói lên lời chỉ biết thầm cám ơn thời trang Tuyết Nhung. Như vộy Chụp ảnh kỷ yếu Sài Gòn  thời trang Tuyết Nhung không chi tổn vinh cái đẹp cho với cá phái dẹp trôn thế giới.

Không chỉ thành dạt trong cỏng tác kinh doanh Tuyết Nhung còn lồm tốt công tác hoạt động từ thiện với sự tự nguyộn và lấm lòng chân thành cúa người phụ nữ Việt Nam nhún hậu. Từ cuộc sống khốn khó ^ mà mình đã trải qua, nữ giám đốc càng hiếu hơn ai hết nỗi khổ của cuộc đời   Chụp Ảnh Kỷ yếu cấp 3  bất hạnh khi chị đã dư dật và giàu sang. Cuộc sống thành đạt và hạnh phúc ngày nay càng làm cho chị nhớ lạt những ngày qua và từ đó chị đã rất tích cực tham gia công tác từ thiện để nhĩrna mong chia sẽ được phẩn nào những số phận thiệt thòi. Chị đã tham gia tặng tiền cho trẻ em nghèo bất hạnh. Qua quỹ “Bầu ơi thương lấy bí cùng” cúa báo An ninh thủ đổ chị đã vượt qua hàng trăm cây số, vượt dốc băng đèo để tới tặng quà cho các gia đình và trẻ em nghèo khó ở các tỉnh miền cao. Chị đã tặng học bổng cho các cháu học sinh nghèo vượt khó và các cháu bị tật nguyền I Nam Định, Hà Tây và một số tỉnh khác. Chị đã tới Phú Thọ, Nghệ An, Hà Tĩnh.. I trao quà cho các thấy cỏ giáo và học sinh nghèo ớ các trường vùng sàu vùng xa đế động viên họ phấn đấu vươn lên trong học tập và cổng tác.

Khi được hỏi quan niệm của chị về hạnh phúc chị vui vẻ nói: “Theo tôi hạnh phúc là được làm việc, được chia sẻ niềm vui với mọi người”.

Hiện nav chị là uỷ viên thường trực ban thường vụ, phó ban dự án TW hội cứu trợ trẻ em tàn tật Việt Nam. Mặc dầu vậy chi vẫn luôn gần gũi với mọi người bới chị luôn tâm nhiệm: “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng, hãy mở rộng lòng nhân ái sẻ chia với mọi người và mình đương nhiên sẽ được hạnh phúc”. Chị dã vinh dự

Read More →
Replies: 0 / Share:

Chụp ảnh kỷ yếu là phong trào rất được giới trẻ quan tâm hiện này và nó trở thành một xu hướng mới của giới trẻ trên toàn Thế Giới. Ảnh kỷ yếu được lưu giữ lại để cất giấu bao nhiều cảm xúc của các bạn học sinh, sinh viên khi sắp phảo rời xa mái trường, xa bạn bè và thầy cô – những người đã gắn bó với mình suốt những năm học qua. Để rồi mai đây, khi xem lại những bức hình này, bao cảm xúc ngày nào sẽ lại dâng trào trong bạn, bạn sẽ mỉm cười và nhớ lại rằng :

Mình đã có một tuổi thơ nhiều kỷ niệm như vậy. Trong số rất nhiều những bộ ảnh kỷ yếu được chia sẻ trên mạng xã hội thì bộ ảnh mang lại nhiều cảm xúc nhất cho người xem đó chính là bộ ảnh của teen Đồng Nai. Các bạn đã tái iện tuổi thơ của mình thông qua bộ ảnh kỷ yếu thời cấp 1, thời mà chúng ta vẫn còn là đội viên, vẫn còn đeo khăn quàng đỏ và ngây thơ, trong sáng .

Đối với các bạn học sinh thì thời gian cuối năm học là thời gấp rút để chuẩn bị cho cuộc thi THPT Quốc Gia và thi vào chụp ảnh kỷ yếu cấp 3 nên những tâm trạng lo lắng luôn xuất hiện trên khuôn mặt mỗi bạn. Cùng với đó, những kỷ niệm đẹp với các bạn cũng có rất ít , chính vì thế, dành ra 1 ngày để chụp ảnh kỷ yếu đẹp sẽ giúp các bạn bỏ qua những phiền muộn , những lo âu để thoải mái cùng các bạn vui đùa và thoải mái tinh thần.
Đưa ý tưởng trở về tuổi thơ vào những bức ảnh kỷ yếu, các bạn đang đưa chính các bạn và người xem trở về tuổi thơ của chính mình. Các bạn chia sẻ rằng không khó khăn lắm trong việc tìm địa điểm và chọn đồ bởi vì tại Đồng Nai có trường học khá lâu đời cùng với cánh đồng gần đó , rất dễ để tạo dáng chụp ảnh.

Ngoài ra, các bạn cũng chuẩn bị khá kĩ trang phục và phụ kiện đi kèm khi chụp ảnh sản phẩm . Trong những bức ảnh được tải lên thì chúng ta thấy được 2 địa điểm đó là ở cầu thang và lan can là nơi gắn liền với từng bước chân và kỷ niệm của mỗi bạn học sinh.

Read More →
Replies: 0 / Share:

CUỘC VUI NÀO CŨNG CÓ NHỮNG CÁI KẾT, GẶP MẶT THÂN THIẾT CỠ NÀO CŨNG CÓ NHỮNG LÚC PHẢI CHIA TAY. ĐÓ LÀ LỜI MỞ ĐẦU CHO BỘ ẢNH CỦA CÁC BẠN HỌC SINH TRƯỜNG THPT HÀ LÝ, NAM ĐÀN, NGHỆ AN.

Không màu mè, kiểu cách hay có bất kỳ sự đầu tư nào quá công phu nhưng bộ chụp ảnh kỷ yếu vân mang lại cho con người cái cảm giác thích thú, bui mừng. Phải chăng, nó phản ánh quá chân thực cái con người muốn thấy, muốn được thể hiện nhưng lại chưa có dịp, cơ hội được thể hiện ra ngoài. Và đây, phó nháy của toàn bộ ảnh lại là 1 thành viên trong lớp, người sẽ theo ngành công nghiệp điện ảnh và hưa hẹn một tương lai tươi sáng trogn ngành mà người người muốn có một chỗ đứng

Không có gì thay đổi với trang phục thường này hay mặc hay thậm chí là vẫn với cặp sách đầy đủ những đồ dùng vật dụng như thường, các bạn trogn lớp đã tái hiện lại đầy đủ những khung cảnh sinh hoạt thường ngày, những hành động tưởng chừng như giản đơn và vô cùng bình thường nhưng chỉ sau những giây phút ngắn ngủi này htooi, nó trở nên thật quý báu và đáng giá biết nhường nào.

Để có được bộ chup anh ky yeu đẹp này, các bạn đã tốn khá nhiều công sức cho nó. Đừng chỉ nhìn vào những cái bên ngoài mà đã vội đánh giá chất lượng hay những gì con người ta phải bỏ ra. Mặc cho những ý kiến góp ý có phần khá phản cảm, các bạn trong lớp vẫn tiếp tục đi đến cùng con đường đã chọn và thành công rực rỡ với nó, với tiếng vang và được chú ý đến như một hiện tượng, một xu hướng mà mọi người đều muốn có cơ hội được một lần thử trong cuộc đời

Để có được nó là không ít những đêm thức trắng, bỏ dở những bài toán, những trang văn, những phương trình chụp ảnh sản phẩm … và đặc biệt là việc lắng nghe những thế hệ đi trước ho xin kinh nghiêm. Và mọi thứ đã mỉm cười với các bạn, mỉm cười với tất cả những nổ lực mà các bạn bỏ ra qua sự ủng hộ nhiệt tình không chỉ về mặt tinh thần mà cả kinh phí tới từ các bậc phụ huynh

Read More →
Replies: 0 / Share: